Bạn trẻ - Giáo dục - Ơn gọi

Tình yêu thời Covid-19

  • In trang này
  • Lượt xem: 973
  • Ngày đăng: 05/08/2021 08:48:21

TÌNH YÊU THỜI COVID-19

 

Năm 1985, văn hào được giải Nobel, Gabriel Garcia Marquez đã viết quyển sách có tên Tình yêu thời Thổ Tả (Love in the Time of Cholera). Ông kể câu chuyện đầy màu sắc về tình yêu có thể sinh sôi, bất chấp nạn dịch.

 

 

Vậy mà thứ đang bủa vây thế giới chúng ta bây giờ không phải là dịch tả mà là dịch coronavirus, Covid-19. Trong cả cuộc đời của tôi, tôi chưa bao giờ thấy thế giới bị tác động đến tận căn như bởi con vi-rút này. Nhiều nước đóng trọn cửa, trường học đóng cửa, học sinh về nhà học trực tuyến, chúng ta không còn muốn ra khỏi nhà, không còn muốn mời ai về nhà, và chúng ta xin đừng ai đụng đến mình, và thực hành “cách ly xã hội.” Bình thường, thời gian ngừng lại. Chúng ta ở trong một mùa, mà không có thế hệ nào, có thể kể từ nạn dịch năm 1918, từng trải qua. Hơn nữa, chúng ta chưa biết được khi nào sẽ chấm dứt tình trạng này. Không ai, kể cả các nhà lãnh đạo, các bác sĩ cũng không có được chiến lược để thoát ra khỏi tình trạng này. Không ai biết khi nào và cách nào nạn dịch này sẽ chấm dứt. Tuy nhiên như những người lên con tàu Nô-ê, chúng ta bị nhốt lại và không biết khi nào nước sẽ rút xuống để sống cuộc sống bình thường.

 

Làm thế nào sống trong giai đoạn lạ thường này?

Vậy mà tôi đã có chỉ dẫn riêng về chuyện này cách đây 9 năm. Mùa hè năm 2011, bác sĩ cho biết tôi bị ung thư ruột già, tôi phải mổ để cắt bỏ bướu, rồi trải qua hai mươi bốn tuần hóa trị. Dĩ nhiên tôi hãi sợ khi đứng trước sự hoang mang không biết hóa trị sẽ tác động như thế nào trên cơ thể. Hơn nữa tôi mất kiên nhẫn khi trong hai mươi bốn tuần là sáu tháng, thời gian tôi phải trải qua mùa “bất thường” này. Tôi muốn chấm dứt nhanh cho rồi. Vì thế, tôi đối diện nó giống như đối diện với hầu hết các thất bại khác trong cuộc sống của tôi, tôi có thái độ khắc kỷ: “Mình sẽ vượt qua nó! Mình sẽ chịu đựng được!”

 

Tôi giữ những gì có thể được gọi là nhật ký, chỉ đơn thuần ghi lại những gì tôi làm mỗi ngày, ai và những gì tôi gặp trong ngày. Và thế là tôi anh hùng bắt đầu buổi hóa trị đầu tiên, tôi đánh dấu các ngày này trong nhật ký Daybook của tôi: Ngày Một , rồi Ngày Hai… Tôi làm con tính và tôi biết phải 168 ngày để kết thúc mười hai liều hóa trị, liều này cách liều kia hai tuần. Cứ như thế tiếp tục trong vòng bảy mươi ngày đầu tiên, tôi kiểm con số mỗi ngày, cố giữ cuộc sống và hơi thở để chờ ngày tôi có thể viết Ngày 168.

 

Rồi một ngày giữa chặng đường hai mươi bốn tuần, tôi có một thức tỉnh. Tôi không biết chính xác điều gì nảy sinh, một ơn từ trên cao, một cử chỉ tình bạn của ai đó, một cảm giác mặt trời trên cơ thể tôi, một cảm giác tuyệt vời của một loại nước uống mát lạnh, có thể là tất cả những chuyện này, nhưng khi thức dậy, tôi nhận ra tôi đã để cuộc đời treo lơ lửng, tôi không thật sự sống, tôi sống chỉ để chịu đựng mỗi ngày, để kiểm và để cuối cùng đạt đến cái ngày thứ 168, ngày tôi có thể bắt đầu sống trở lại. Tôi nhận ra tôi đã lãng phí một nửa mùa cuộc đời mình. Hơn nữa, tôi nhận ra những gì tôi đã sống đôi khi còn phong phú hơn nhờ tác động của hóa trị trong cuộc đời tôi. Thế là tôi được lên tinh thần một cách đáng kể, dù hóa trị tiếp tục hành hạ nặng trên cơ thể tôi.

 

Tôi bắt đầu chào đón mỗi ngày với sự tươi mát, phong phú với những gì cuộc sống mang lại cho tôi. Bây giờ tôi nghĩ lại, tôi xem ba tháng cuối (trước ngày 168) như một trong ba quãng thời gian phong phú nhất đời tôi. Tôi kết thân với một số bạn cho cả đời, tôi học một vài bài học kiên nhẫn mà tôi cố bám vào và nhất là tôi học các bài học từ lâu tôi đã học về lòng biết ơn, sự mến chuộng, sức khỏe, tình bạn, công việc, những thứ mình không được xem mỗi khi có là có mãi mãi. Đó là niềm vui đặc biệt tìm lại đời sống bình thường sau khi đã sống 168 ngày “sa-bát”; nhưng những ngày “sa-bát” này cũng thật đặc biệt dù nó đặc biệt theo một cách khác.

 

Con coronavirus đã bắt chúng ta nghỉ xa-bát và bắt những người bị nhiễm phải theo một loại hóa trị riêng của nó. Và nguy hiểm là chúng ta ngưng sống khi qua giai đoạn lạ thường này, chúng ta chịu đựng với những gì xảy ra trong mùa không mời mà đến này.

 

Đúng, sẽ có thất vọng, sẽ có đau đớn khi sống trong cảnh này, nhưng điều này không phải là không tương hợp với hạnh phúc. Bác sĩ tác giả Paul Tournier (1898-1986) đã mất vợ, đã chịu cảnh tang chế sâu đậm, sau đó ông hòa nhập nỗi đau đớn này vào đời sống mới, ông mới viết được những hàng chữ sau: “Tôi thực sự nói tôi rất đau buồn và tôi là một người đàn ông hạnh phúc.” Những chữ đáng suy gẫm để chúng ta chiến đấu chống con coronavirus này.

Tác giả: Ronald Rolheiser, O.M.I.

Nguồn: ronrolheiser.com

Bài cùng chuyên mục:

Từ khu cách ly: Đi để trở về… (24/09/2021 15:07:07 - Xem: 154)

Cho đi chưa bao giờ là quá muộn. Nhiệt huyết và lòng hăng say phục vụ của chị em chúng tôi chưa bao giờ cạn kiệt.

Một đời để sống (21/09/2021 09:23:41 - Xem: 386)

Là người trẻ, con chẳng hiểu thế nào là sống có ý nghĩa. Trong khi đó, con nghe nhiều người nói ý nghĩa cuộc sống là điều quan trọng. Vậy làm sao đạt được điều ấy?

Công nghệ 4.0 giúp bạn nên thánh hay sa ngã? (18/09/2021 06:18:09 - Xem: 591)

Công nghệ 4.0 đã mang lại những gì cho các bạn trẻ, nhất là những bạn trẻ Công Giáo? Nó có giúp các bạn trẻ đến gần với Chúa hơn không?

Tại sao Thiên Chúa cho phép đại dịch xảy ra? (13/09/2021 09:48:37 - Xem: 812)

Ta hiểu rằng con người trưởng thành hơn qua những khó khăn, đau khổ nhưng điều này không có nghĩa là Thiên Chúa đã gởi những điều ấy đến như một thử thách.

Đừng sợ đối diện với thách đố (12/09/2021 15:16:04 - Xem: 667)

Là người trẻ, tôi cũng có chung nỗi sợ như các bạn. Thú thật là nhiều khi khó vượt qua, bởi đơn giản tôi đã không đủ tự tin để cùng với Thiên Chúa làm những điều mình và Chúa ước mong.

Cách Chúa nhận lời cầu nguyện của con người (11/09/2021 08:55:54 - Xem: 826)

Là người trẻ, có khi chúng ta mệt mỏi hoặc thất vọng vì những lời cầu nguyện của mình không được Chúa nhậm lời.

5 cách để giúp đỡ một người bạn đang đau khổ (08/09/2021 08:27:12 - Xem: 927)

Những cử chỉ đơn giản này rất có hiệu quả để giúp đỡ một người nào đó đang đau buồn.

Chúng ta cần bình an lúc này (05/09/2021 08:51:53 - Xem: 1,126)

Chắc hẳn khi ở nhà quá lâu, sống trong cảnh dịch bệnh kéo dài, nguy cơ mất bình an là có thật. Bởi đó, người ta dễ dàng tìm thấy nhiều lời hướng dẫn hữu ích để tạo cho mình được bình an.

Thiện nguyện viên: Tâm tình với bạn trẻ (04/09/2021 08:46:36 - Xem: 840)

Hạnh phúc, niềm vui đích thực của bạn là ở tâm hồn, đó là niềm vui không gì cướp mất của các bạn được.

Linh mục - những ngày không có giáo dân trong cơn đại dịch (30/08/2021 09:21:36 - Xem: 903)

Phải làm gì khi đàn chiên không còn ở giữa linh mục … và ‘không được phép’ ở bên linh mục ?

  • Bài viết mới
    • Sai ở chỗ nào?

      Chúng ta luôn bị cám dỗ coi những người ki-tô hữu ở phía bên kia là thấp kém hơn, hoặc tự nhận mình “chính đạo” hơn những người khác.

    • Từ khu cách ly: Đi để trở về…

      Cho đi chưa bao giờ là quá muộn. Nhiệt huyết và lòng hăng say phục vụ của chị em chúng tôi chưa bao giờ cạn kiệt.

    • Gia vị cho bài giảng lễ Chúa Nhật 26 TN B

      kính thưa quý cha, một số cha có ngỏ lời muốn sư tầm những truyện, những giai thoại và những dụ ngôn... để đưa vào bài giảng cho giáo dân...

    • Một chút tâm tư của Y Bác sĩ Công giáo nơi tuyến đầu

      Trong nơi bệnh viện này, các y bác sĩ không phân biệt bệnh nhân là ai, từ đâu đến, họ luôn chăm sóc bệnh nhân như chính người thân của...

    • Những nguy hiểm ta đối diện khi cô đơn

      Khi cô đơn, đòi hỏi cần tỉnh thức cao độ. Trong thực tế, kẻ thù (thần dữ) của chúng ta có thể dễ dàng len lỏi vào sự cô đơn để phá hoại...

    • Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 26 TN B

      Gương xấu làm cớ cho người khác sa ngã, và có khi là nguyên do gây ra một phản ứng quá đà mang tính xã hội, trong đó có trách nhiệm của...

    • Một đời để sống

      Là người trẻ, con chẳng hiểu thế nào là sống có ý nghĩa. Trong khi đó, con nghe nhiều người nói ý nghĩa cuộc sống là điều quan trọng. Vậy...

    • Mùa Covid với Gia đình

      Đôi lúc, hạnh phúc thật giản đơn, đó chỉ là được ăn cơm với mẹ, được nhìn mẹ trong mái nhà yêu thương nhưng mấy ai cảm nghiệm được điều...

    • Tình yêu trước cái chết

      Cứ tưởng Ngài đã chết, nên chúng con chẳng kiếm tìm; cứ tưởng Ngài là nhân vật một thời trong quá khứ, nên chúng con chẳng để tâm...

    • Công nghệ 4.0 giúp bạn nên thánh hay sa ngã?

      Công nghệ 4.0 đã mang lại những gì cho các bạn trẻ, nhất là những bạn trẻ Công Giáo? Nó có giúp các bạn trẻ đến gần với Chúa hơn không?

    Câu chuyện chiều thứ 7