Bạn trẻ - Giáo dục - Ơn gọi

Một ngày không thể quên

  • In trang này
  • Lượt xem: 1,707
  • Ngày đăng: 29/07/2021 09:19:24

MỘT NGÀY KHÔNG THỂ QUÊN

 

Con nguyện phục vụ các bệnh nhân bằng cả trái tim, mong Chúa xoa dịu nỗi đau nơi các bệnh nhân và giúp họ sớm hồi phục sức khỏe.

 

 

Reng...reng...reng... đồng hồ báo thức đã điểm, chúng tôi lên đường để ra tuyến đầu chống dịch đây!

 

Cảm giác ngày đầu đi làm vừa vui vừa hồi hộp. Các chị trong phòng cổ vũ: Cố lên các "chiến sĩ Áo trắng". Các chị còn nấu nước sả cho uống, dặn dò như mẹ dặn con trước khi đi xa: “Cẩn thận nha các em”. Ôi! Thật ấm lòng. Thế là các chiến sĩ Áo Trắng đã lên đường.

 

Vì là ngày đầu tiên đi làm, nên cái mặt “ngố” như người dưới tỉnh mới lên thành phố. Không biết làm gì và đi đâu. May mắn thay, cô điều dưỡng chưa một lần gặp mặt và quen biết đã tận tình chỉ dẫn từng bước từ cách mặc đồ bảo hộ đến cách rửa tay. Cô cứ dặn đi dặn lại: “Cẩn thận nha con, thương quá đi...con của cô cũng chừng tuổi tụi con, trẻ quá mà...thương quá đi”. Cảm giác ấy giống như cảm giấc đang ở bên mẹ hiền vậy.

 

 

Việc mặc đồ bảo hộ quả là không dễ dàng. Ngày đầu mặc chưa quen nên cảm thấy rất khó chịu, kèm theo vết hằn sâu trên mặt của chiếc khẩu trang N95 kín mít và khó thở. Thế mới thấy thương các bác sĩ vì họ luôn phải làm việc lâu giờ trong bộ đồ nóng bức như thế để chăm sóc các bệnh nhân.

 

 

Quả thật, tình thương yêu đã vượt thắng tất cả. Dịch bệnh xảy ra mới thấy được chiều rộng và chiều sâu của con tim. Vì là ngày đầu đi làm nên chúng tôi có nhiều cảm xúc thật khó tả: hồi hộp xen lẫn một chút háo hức và cũng có một nỗi sợ không tên. Hồi hộp vì không biết mình sẽ làm được những gì? Mình có trụ nổi được không? Mình có là gánh nặng cho người khác không?... và hàng loạt những câu hỏi được đặt ra: Mình có đủ sức để làm không? Mình có đủ can đảm khi thấy họ thoi thóp mà chạy đến không? Mình có thể chăm sóc tốt cho họ khi mà mình chưa có kinh nghiệm chăm sóc, tắm rửa cho ai không?.... rất nhiều và rất nhiều. Nhưng lạ thay khi bước chân vào phòng bệnh, những cảm xúc lo sợ ấy dường như tan biến vì sự nhiệt tình của cô điều dưỡng.

 

Tiếp theo là cảm giác tò mò muốn xem bên trong có những gì. Hiện ra trước mắt chúng tôi là cảnh tượng toàn người già không quần không áo đang thở thoi thóp. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trong họ dường như rất mong manh, chỉ 1 cái chạm nhẹ không cẩn thận là họ có thể ra đi bất cứ lúc nào.

 

Nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi là quét dọn sảnh Khoa Cấp Cứu và dọn rác (đồ bảo hộ, rác thải y tế...). Thu rác thì khá nhanh nhưng quét cái sảnh như một cực hình. Tưởng chừng đơn giản nhưng không đơn giản chút nào. Bởi vì sau khi choàng lớp áo bảo hộ lên người, chẳng còn muốn làm gì tiếp vì không thở nổi. Chưa bao giờ quét hành lang lại mất nhiều thời gian và khó khăn với chúng tôi như thế này. Có lúc tưởng chừng xỉu luôn vì quá bí. Những lúc mệt, 2 chị em lại động viên nhau: “Cố lên! Sắp hết rồi”.

 

Việc ấn tượng nhất với chúng tôi là lau người, thay tã và thay drap giường cho các bệnh nhân. Ở đây dường như 90% bệnh nhân bất tỉnh hoàn toàn, không còn một chút sức lực. Họ chỉ được giữ hơi thở bằng một cái máy với đầy dây dợ lung tung. Họ đã mất nhận thức toàn bộ nên rất cần có một ai đó để chăm sóc và phục vụ.

 

 

Ngày đầu tiên đi phục vụ kết thúc trong mệt mỏi nhưng chúng tôi có nhiều niềm vui và cảm thấy đời ý nghĩa. Cảm ơn Chúa đã cho con được chạm vào thân mình của Chúa qua các bệnh nhân. Cảm ơn Chúa đã cho con cơ hội để thở. Con nhận ra không khí là món quà tuyệt vời mà Chúa ban không cho con. Cảm ơn Chúa đã giúp con nhận ra rằng: giữa cơn dịch bệnh khủng khiếp này, tình người càng phải gắn kết, khoảng cách từ trái tim đến trái tim phải thật gần. Con nguyện phục vụ các bệnh nhân bằng cả trái tim, mong Chúa xoa dịu nỗi đau nơi các bệnh nhân và giúp họ sớm hồi phục sức khỏe.

 

Thủ Đức, ngày 24-7-2021
5 Thiên Thần nhỏ, Dòng NTCGSLM

Nguyễn Vui

Bài cùng chuyên mục:

Từ khu cách ly: Đi để trở về… (24/09/2021 15:07:07 - Xem: 148)

Cho đi chưa bao giờ là quá muộn. Nhiệt huyết và lòng hăng say phục vụ của chị em chúng tôi chưa bao giờ cạn kiệt.

Một đời để sống (21/09/2021 09:23:41 - Xem: 382)

Là người trẻ, con chẳng hiểu thế nào là sống có ý nghĩa. Trong khi đó, con nghe nhiều người nói ý nghĩa cuộc sống là điều quan trọng. Vậy làm sao đạt được điều ấy?

Công nghệ 4.0 giúp bạn nên thánh hay sa ngã? (18/09/2021 06:18:09 - Xem: 589)

Công nghệ 4.0 đã mang lại những gì cho các bạn trẻ, nhất là những bạn trẻ Công Giáo? Nó có giúp các bạn trẻ đến gần với Chúa hơn không?

Tại sao Thiên Chúa cho phép đại dịch xảy ra? (13/09/2021 09:48:37 - Xem: 810)

Ta hiểu rằng con người trưởng thành hơn qua những khó khăn, đau khổ nhưng điều này không có nghĩa là Thiên Chúa đã gởi những điều ấy đến như một thử thách.

Đừng sợ đối diện với thách đố (12/09/2021 15:16:04 - Xem: 665)

Là người trẻ, tôi cũng có chung nỗi sợ như các bạn. Thú thật là nhiều khi khó vượt qua, bởi đơn giản tôi đã không đủ tự tin để cùng với Thiên Chúa làm những điều mình và Chúa ước mong.

Cách Chúa nhận lời cầu nguyện của con người (11/09/2021 08:55:54 - Xem: 824)

Là người trẻ, có khi chúng ta mệt mỏi hoặc thất vọng vì những lời cầu nguyện của mình không được Chúa nhậm lời.

5 cách để giúp đỡ một người bạn đang đau khổ (08/09/2021 08:27:12 - Xem: 926)

Những cử chỉ đơn giản này rất có hiệu quả để giúp đỡ một người nào đó đang đau buồn.

Chúng ta cần bình an lúc này (05/09/2021 08:51:53 - Xem: 1,126)

Chắc hẳn khi ở nhà quá lâu, sống trong cảnh dịch bệnh kéo dài, nguy cơ mất bình an là có thật. Bởi đó, người ta dễ dàng tìm thấy nhiều lời hướng dẫn hữu ích để tạo cho mình được bình an.

Thiện nguyện viên: Tâm tình với bạn trẻ (04/09/2021 08:46:36 - Xem: 840)

Hạnh phúc, niềm vui đích thực của bạn là ở tâm hồn, đó là niềm vui không gì cướp mất của các bạn được.

Linh mục - những ngày không có giáo dân trong cơn đại dịch (30/08/2021 09:21:36 - Xem: 901)

Phải làm gì khi đàn chiên không còn ở giữa linh mục … và ‘không được phép’ ở bên linh mục ?

  • Bài viết mới
    • Sai ở chỗ nào?

      Chúng ta luôn bị cám dỗ coi những người ki-tô hữu ở phía bên kia là thấp kém hơn, hoặc tự nhận mình “chính đạo” hơn những người khác.

    • Từ khu cách ly: Đi để trở về…

      Cho đi chưa bao giờ là quá muộn. Nhiệt huyết và lòng hăng say phục vụ của chị em chúng tôi chưa bao giờ cạn kiệt.

    • Gia vị cho bài giảng lễ Chúa Nhật 26 TN B

      kính thưa quý cha, một số cha có ngỏ lời muốn sư tầm những truyện, những giai thoại và những dụ ngôn... để đưa vào bài giảng cho giáo dân...

    • Một chút tâm tư của Y Bác sĩ Công giáo nơi tuyến đầu

      Trong nơi bệnh viện này, các y bác sĩ không phân biệt bệnh nhân là ai, từ đâu đến, họ luôn chăm sóc bệnh nhân như chính người thân của...

    • Những nguy hiểm ta đối diện khi cô đơn

      Khi cô đơn, đòi hỏi cần tỉnh thức cao độ. Trong thực tế, kẻ thù (thần dữ) của chúng ta có thể dễ dàng len lỏi vào sự cô đơn để phá hoại...

    • Suy nghĩ và cầu nguyện Chúa nhật 26 TN B

      Gương xấu làm cớ cho người khác sa ngã, và có khi là nguyên do gây ra một phản ứng quá đà mang tính xã hội, trong đó có trách nhiệm của...

    • Một đời để sống

      Là người trẻ, con chẳng hiểu thế nào là sống có ý nghĩa. Trong khi đó, con nghe nhiều người nói ý nghĩa cuộc sống là điều quan trọng. Vậy...

    • Mùa Covid với Gia đình

      Đôi lúc, hạnh phúc thật giản đơn, đó chỉ là được ăn cơm với mẹ, được nhìn mẹ trong mái nhà yêu thương nhưng mấy ai cảm nghiệm được điều...

    • Tình yêu trước cái chết

      Cứ tưởng Ngài đã chết, nên chúng con chẳng kiếm tìm; cứ tưởng Ngài là nhân vật một thời trong quá khứ, nên chúng con chẳng để tâm...

    • Công nghệ 4.0 giúp bạn nên thánh hay sa ngã?

      Công nghệ 4.0 đã mang lại những gì cho các bạn trẻ, nhất là những bạn trẻ Công Giáo? Nó có giúp các bạn trẻ đến gần với Chúa hơn không?

    Câu chuyện chiều thứ 7