Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (bài 4)

CANH TÂN ĐỜI SỐNG LINH MỤC

THEO GƯƠNG THÁNH PHAO-LÔ

 

(dựa theo cuốn “Linh mục một vài năm sau, suy gẫm về tác vụ linh mục”

 của ĐHY Carlo Maria Martini)

 

Dẫn nhập

Trong các bài sau đây, chúng ta sẽ cùng nhau suy tư và chiêm niệm về đề tài “Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phaolô”. Tuy là những bài suy niệm dành riêng cho linh mục, nhưng cũng hữu ích để canh tân đời sống thiêng liêng cho bất cứ ai muốn đọc và suy niệm.

 

Chúng ta cùng suy gẫm sách Công Vụ Tông Đồ, chương 20, câu 17-38. Đây là “di chúc mục vụ” của thánh Phao-lô. Trong bản văn trên, thánh Tông Đồ nói với các kỳ mục Ê-phê-sô về kinh nghiệm ngài đã trải qua trong 3 năm sống với họ: kinh nghiệm về con người, về đời sống linh mục và về mục vụ.

 

Nhờ tìm hiểu và suy gẫm về “Di chúc mục vụ” của thánh Phaolô do ĐHY Martini triển khai trong cuốn: “Linh mục một vài năm sau…Suy gẫm về tác vụ linh mục”, chúng ta có thể “Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phaolô”

 

                                                                              Linh mục Mỹ Sơn, Long Xuyên

 

 

BÀI BỐN

THUỘC TRỌN VỀ ĐỨC KITÔ

 

Bây giờ chúng ta quay trở lại đoạn diễn tả ngắn về những hoạt động của thánh Phao-lô trong phần thứ nhất của diễn từ Mi-lê-tô (c. 18-21). Chắc chắn rằng, suốt ba năm ở Ê-phê-sô, thánh Phao-lô đã làm nhiều việc; tuy nhiên, ngài chỉ nhắc lại những gì đối với ngài hay đối với người khác là quan trọng: Tôi đã phục vụ Chúa, tôi đã rao giảng, dạy dỗ và khích lệ. Những hoạt động này đi đôi với những thái độ nội tâm (tôi đã phục vụ hết sức khiêm tốn và đã rao giảng tất cả và không bỏ qua điều gì). Những thái độ nội tâm chúng ta sẽ suy tư sau. Còn bây giờ, chúng ta xem xét những hoạt động tiêu biểu cho sứ vụ của thánh Phao-lô ở Asia.

 

I. “Tôi đã phục vụ thiên chúa”

A. Giải thích bản văn

Câu này nhấn mạnh đến đặc tính chính yếu của những việc thánh Phao-lô thực hiện. Điều lạ là sự phục vụ này không được diễn tả bằng từ ngữ “diaconie”, mà bằng từ “douleuo” (phục vụ như người nô lệ).

 

1. Ở đây, chúng ta có thể kể ra những từ ngữ thánh Phao-lô đã sử dụng để nói lên đặc tính sứ mạng của ngài.  Ví dụ, ngài  dùng từ diakonia, và từ diakonoi. Từ “diaconia” (phục vụ) nói lên bản chất của việc phục vụ, và từ diakonoi (thừa tác viên, tông đồ) nói lên nguồn gốc của việc phục vụ. Các thư quan trọng (1 và 2 Cô-rin-tô, Ê-phê-sô, Colosê, 1 và 2 Ti-mô-thê-ô) đều bắt đầu bằng: Phao-lô người được Đức Ki-tô Giê-su sai đi (tông đồ).

 

Tuy nhiên, có những lúc thánh Phao-lô coi mình là doulos (nô lệ). Chúng ta gặp từ này ở đầu thư gởi tín hữu Rôma. Thư này đầy tình cảm trìu mến và hi vọng đối với cộng đoàn Rôma: Phao-lô, tôi tớ (nô lệ) của Đức Ki-tô Giê-su. Như vậy, có những lúc, nhất là những giờ phút quan trọng, thánh nhân không dùng từ chỉ bản chất (diakonia), hoặc từ chỉ nhiệm vụ (diakonoi: apôtre), nhưng dùng từ sống động hơn, đó là từ nô lệ (doulos), giúp nắm rõ đời sống nội tâm của ngài hơn.

 

2.  Chắc chắn, từ “nô lệ” gợi lên ý thức hoàn toàn lệ thuộc một người khác. Cha J. Dupont cắt nghĩa rất đúng khi nói rằng “nô lệ” ở đây không có ý nói đến tình cảm lệ thuộc hèn hạ hay nhục nhã, nhưng là một tương quan trọn vẹn: “Tôi hoàn toàn thuộc về Chúa”; tôi không chỉ là một trong những người được sai đi hay một trong những thừa tác viên của Ngài, bởi vì tôi thuộc trọn về Ngài trong toàn bộ con người tôi”. Đó là điều thánh Phao-lô cho chúng ta thấy khi ngài gợi lên những nguồn gốc thâm sâu của sứ vụ ngài.

 

B. Suy niệm và chiêm niệm.

Bây giờ chúng ta bước sang suy niệm và kế đó là cầu nguyện chiêm niệm. Ở đây, thánh Phao-lô gợi ý cho chúng ta chiêm niệm về đoạn Tin Mừng của thánh Gio-an về người Mục Tử Nhân Lành (Ga 10). Chúa Giêsu, người Mục Tử Nhân Lành, trình bày cho chúng ta 3 điểm căn bản trong mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa.

 

1. Trước hết, Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta dù chúng ta là người thế nào đi nữa. Điều đó có nghĩa là dù chúng ta tội lỗi, yếu đuối, mỏng dòn, bất lực. Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta, Ngài là mục tử của tôi, Ngài săn sóc tôi và cuộc sống của tôi, Ngài không ngừng phục hồi nơi tôi ý nghĩa cuộc đời, Ngài đem đến ý nghĩa cho các hoạt động tản mác, rời rạc và đôi khi xấu xa của tôi.

 

2. Kế đó, Thiên Chúa yêu thương chúng ta trong Con của Ngài. Chúa Giêsu, Người Mục Tử Nhân Lành, liều mạng sống và hiến dâng mạng sống cho đàn chiên. Tình yêu Thiên Chúa không được diễn dịch bằng một sự chiều lòng nào đó; mà là muốn hiến dâng trọn vẹn.

 

3. Sau cùng, ơn Chúa thì không bao giờ thay đổi: quá khứ, hiện tại, tương lai luôn vẫn vậy.

Từ đó, chúng ta hiểu ý nghĩa câu trả lời của thánh Phao-lô: Con là nô lệ (tôi tớ) của Ngài, lạy Chúa. Ở Damas, ngài đã nhận ra rằng Thiên Chúa là một Đấng đảo ngược tất cả. Thiên Chúa luôn đứng về phía ngài cho đến chết, dù ngài tội lỗi và phạm thượng. Thiên Chúa là Đấng làm phát sinh nơi lòng người ki-tô hữu khát mong thuộc trọn về Chúa Giêsu. Do đó, chúng ta phải loại bỏ mọi thứ “chủ quan tính” (subjectivisme) có nguy cơ phát triển một cách sai trái và cuối cùng là khép kín chỉ nghĩ đến mình và những tình cảm của mình. Điều quan trọng là nhận biết rằng, trong Đức Giê-su Ki-tô, Thiên Chúa ở bên tôi và Ngài kêu gọi tôi thuộc trọn về Ngài. Ngài cho tôi biết rằng tôi đã được cứu độ và đang đi trên con đường ngay chính.

“Tôi đã phục vụ Chúa”: đó là câu giàu ý nghĩa. Thánh Phao-lô không ngừng phục vụ Chúa cách công khai vì ngài ý thức sống mối tương quan với Thiên Chúa theo cách thức này, không phải vì những công lao của ngài, nhưng nhờ ân sủng: Đức Ki-tô Giê-su đã chiếm đoạt tôi (Pl 3, 12). Ngài khám phá ra rằng Thiên Chúa tìm ngài, yêu thương ngài, và không ngừng lắng nghe ngài. Đó là lý do tại sao thánh Phao-lô hiến dâng trọn vẹn cho Thiên Chúa.

 

Một khi đã hiểu việc phục vụ Chúa là nền tảng kinh nghiệm mục vụ của thánh Phao-lô, chúng ta sẽ dễ hiểu những phương diện khác trong tác vụ của ngài: rao giảng, dạy dỗ công khai và riêng tư, khích lệ. Tất cả những hoạt động này đều nhắm tới sự hoán cải trở về với Thiên Chúa và tin vào Đức Giê-su Ki-tô. Các hoạt động này đều bắt nguồn trong kinh nghiệm của vị Tông Đồ bởi vì chúng phát xuất từ ý thức thuộc trọn về Đấng đã yêu ngài cho đến chết.

 

II. Gợi ý cho việc cầu nguyện cá nhân

Giờ đây, chúng ta hãy cầu nguyện:

 

1. Lạy Chúa, đâu là điều cốt yếu trong tác vụ linh mục con đã lãnh nhận? Những đặc điểm của sứ vụ thánh Phao-lô có phải là nền tảng cho sứ vụ của con? Việc bảo ban, dạy dỗ mang lại niềm vui, nỗi buồn, sự mệt nhọc nào? Những an ủi và khích lệ có là đối tượng con khẩn cầu và đem lại niềm vui cho con không? Linh mục là người sống những thực tại này. Linh mục lớn lên trong đức ái và hệ quả là lớn lên trong đời sống thiêng liêng, nhờ thi hành tác vụ đã lãnh nhận. Mọi hoạt động của linh mục đều dựa trên chọn lựa Đức Ki-tô là Chúa duy nhất. Linh mục đã quyết định dâng hiến cho Chúa trọn vẹn và gắn bó với Chúa trọn đời, lúc sống cũng như khi chết. Con có phục vụ Chúa với niềm vui được thuộc trọn về Ngài không? Không phải những mệt nhọc, những nặng nề, những thất vọng đánh dấu từng ngày đời con là hậu quả của sự yếu kém trong việc dấn thân theo Chúa trọn vẹn đó sao?

 

2. Ngày nay, khi nói: loan báo, giải thích, làm chứng là muốn nói gì? Chắc chắn sống một đời sống ki-tô hữu không phải là dễ dàng. Như thánh Phao-lô, các hoạt động mục vụ của chúng ta sẽ là suối nguồn niềm vui khi các hoạt động đó thông truyền kinh nghiệm nền tảng của chúng ta cho người khác. Kinh nghiệm nền tảng đó là gì, nếu không phải là sự hiến dâng và thuộc trọn về Đức Ki-tô! Trái lại, con đường chúng ta đi sẽ bấp bênh khi chúng ta không ở trên “tần số đúng” đó. Lúc ấy, chúng ta sẽ bị tràn ngập các vấn đề chúng ta nghĩ là những vấn đề mục vụ, nhưng thực ra, nghĩ như vậy là giả tạo bởi vì vấn đề chính là chúng ta đã không sống như là người thuộc trọn về Đức Ki-tô. Chính đời sống thiêng liêng, mục vụ của chúng ta phải phát sinh từ sự hoán cải, từ sự gắn bó toàn thể con người ta với tình yêu Thiên Chúa nơi Đức Giê-su Ki-tô. Chúa thường dùng sự chán nản, sự thất vọng để giúp chúng ta hiểu rằng mình đang đi sai đường. Trong trường hợp đó, chúng ta luôn có thể trở về với Ngài trong thống hối và cầu nguyện.

 

3. Trong hoạt động mục vụ khích lệ và an ủi, chúng ta có biết sửa đổi người khác với tình yêu thương, như Thiên Chúa đã làm đối với chúng ta và như thánh Phao-lô đã thực hiện điều đó cách tốt đẹp không?

 

Trong niềm vui và khiêm tốn, chúng ta cầu xin Đức Nữ Trinh ơn biết an ủi và khích lệ. Nhờ gương sáng của thánh Phao-lô khơi gợi, chúng ta có thể tái lập nơi mình những gì xa rời tấm gương đó, để như ngài, chúng ta phó thác trọn vẹn cho tình yêu vô biên của Thiên Chúa nơi Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.

 

 

Bài viết liên quan:

Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (bài 6)
Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (bài 5)
Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô(3)
Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (2)
Canh tân đời sống linh mục theo gương thánh Phao-lô (1)
Một vài nguyên tắc Kitô giáo bất di bất dịch trong Linh Đạo Tính Dục (4)
Định nghĩa Kitô giáo về tính dục (3)
Tính Dục đối đầu với Quan hệ tình dục (2)
Tính dục như Ngọn Lửa Thiêng (1)
Để lại bình an là món quà từ giã của chúng ta cho người thân
Page 1 of 21 (210 items)
Prev
[1]
2
3
4
5
6
7
19
20
21
Next
Lời Chúa mỗi ngày
Bài viết mới
Câu chuyện chiều thứ 7
Thống kê Truy cập
Đang online: 909
Tất cả: 68,141,034